Thứ Tư, 26 tháng 9, 2018

[Truyện] - Những con nhím mùa đông

Vào một ngày mùa đông lạnh giá, trong rừng sâu có mười mấy con nhím cùng đang lạnh run cả người. Để sưởi ấm, chúng đành phải dựa sát vào nhau, nhưng do không chịu nổi đau đớn do những cái gai nhọn như vậy gây ra nên chúng nhanh chóng lại chạy ra xa nhau.

Nhưng thời tiết quả thật là quá lạnh, chúng chỉ có thể dựa vào nhau để sưởi ấm thì mới có thể sống được, tuy nhiên sự đau đớn bị lông nhím đâm khỉ dựa vào nhau lại làm chúng tản ra. Cứ như vậy, chúng lặp đi lặp lại việc tan lại tụ, tụ lại tan, không ngừng tranh đấu giữa hai sự đau khổ là bị lạnh và bị lông nhím đâm, quả thực là không thể chịu nổi.

Cuối cùng, bầy nhím đã tìm được khoảng cách thích hợp vừa đủ, tức có thê sưởi ấm cho nhau mà lại không làm cho nhau đau. Chính vì vậy, chúng đã trải qua mùa đông lạnh giá một cách thuận lợi.

Chúng ta cũng như bầy nhím, mỗi người đều có một tính cách, cá tính và thế giới tâm hồn riêng. Đây chính là những cái “gai” mọc ra trên thân mỗi người mà họ không muôn thay đổi, khó có thể cùng người khác chia sẻ. Mà con người đồng thời cũng là động vật quần cư, phải sống chung cùng và tương tác với người khác. Đây quả thực là hai mặt mâu thuẫn với nhau.

Chứng ta đều muốn có hai mặt này thì chính là cần nắm vững khoảng cách xã giao giữa người vói người, không phải là càng xa cách càng tốt, bởi như vậy sẽ làm cho con người cảm thấy tình cảm nhạt nhẽo, có khác nào địa ngục trần gian; Cũng không phải là càng gần thì cảm giác càng tốt, như vậy sẽ không có không gian của mình, sẽ rất dễ bị “gai” đâm lẫn nhau làm tổn thương, cảm thấy bị đau. Tốt nhất chính là có thể giữ được một khoảng cách nhất định, như vậy thì vừa có thể sưởi ấm cho nhau, lại có thể thở một cách nhẹ nhàng.

Con người đều là một cá thể tương đốì độc lập, đến từ những nơi khác nhau, từ những bốì cảnh gia đình khác nhau, chịu những sự giáo dục khác nhau, có quan điểm và cách nhìn khác nhau, lúc vừa mới bắt đầu, chính là do hai người’ không quen biết nhau, không hiểu nhau, tạo ra một khoảng cách đẹp, do vậy hấp dẫn lẫn nhau. Khi khoảng cách đã gần lại thì cái đẹp của khoảng cách đó dần dần bị những nhược điểm, cá tính bộc lộ ra thay thế, lại do quá thân thiết nên không cần phải lễ nghĩa quá cầu kỳ nữa, thế ià sự tôn trọng tương kính như tân đó cũng mất đi, một khi có sự bất mãn là liền bắt đầu châm chọc lẫn nhau, phê bình nhau, khi không cần che đậy lời nói, tình cảm giảm sút thì sẽ có thể chạm vào nỗi đau của đốĩ phương, làm tổn hại đốì phương. Thực ra đó không phải là tình cảm của hai người có sự thay đổi, mà quả thực là do khoảng cách quá gần, khó tránh khỏi xung đột. Tính nguy hiểm của xung đột này rất lốn, một khi làm tổn hại đến tình cảm như vậy thì không thể bù đắp bằng sự hối hận và xin lỗi được.

Do vậy, phải học được cách giữ khoảng cách thích hợp trong mốĩ quan hệ giữa người với người, như vậy vừa có thể thưởng thức được cái đẹp của đối phương, cũng là để bảo vệ chính mình, tạo ra không gian riêng như vậy thì hai bên đều có những điểm tốt. Do có khoảng cách thì sẽ nảy sinh tình cảm tốt đẹp, hai bên đều tôn trọng lẫn nhau, nhất là giữa quan hệ vợ chồng thì càng kính trọng nhau và hiểu biết nhau, dùng khoảng cách thích hợp để làm dịu xúng đột giữá hai người. Như vậy quan hệ mối ổn định, cũng mới có thể lâu dài.


St.


0 nhận xét:

Đăng nhận xét